Viết cho những ký ức bỏ quên.

(Kienthucmeovat.com) – Có những nỗi buồn chỉ mình ta ở lại

Đêm.! Đánh rơi nỗi buồn trong đáy mắt.Chạm khẽ vào những nhịp đập thổn thức của con tim.Ánh đèn heo hút cuối con đường như những kí ức còn giữ lại trong nỗi nhớ.Là bóng tối ẩn mình cô quạnh như bỏ lại sau lưng tất cả những suy tư,trầm mặc và bộn bề của cuộc sống,là những nốt nhạc buồn tênh của phố vắng như những giai điệu không tên của tâm hồn…Ta lại trở về là chính ta,không màu mè,không tô vẽ…

13244718_235041136869523_4981056233273304572_n

 

Thời gian cứ hững hờ trôi như chẳng chờ đợi điều gì,buồn vui kiếp sống là một vòng quay tháng ngày…Còn tôi,thì lại quá chậm để níu giữ thời gian.Ngày dài vẫn lặng lẽ trôi qua những bước chân vội vã để rồi đêm lại thổn thức vắt những giọt trầm tư.Một khoảng lặng giữa những bộn bề, hối hả, bất giác chợt thấy một hình bóng thân thương của quá khứ,những kí ức cũ kí như vệt nắng đã úa màu.Phải chăng là bởi lòng người đã quá quen với những nỗi cô đơn để rồi nhận ra những thứ tình cảm đã trở nên vô hình từ lúc nào?…Là tôi khác,hay thế giới xung quanh tôi đã khác?

Có lẽ tôi là một con người nhàm chán.Tôi không biết phải thay đổi cuộc sống của mình như cái cách mà người ta gọi là hòa nhập,tôi chỉ muốn giữ lại những thứ cũ mèm của quá khứ,giống như một đứa bé lúc nào cũng khư khư giữ lấy con búp bê mà nó thích bởi vì nó sợ rằng thứ còn lại duy nhất bên cạnh nó ấy cũng rời xa nó mà bỏ đi.Và tôi rất sợ cái cảm giác đó,sợ rằng một chữ quên sẽ lấy đi tất cả những kí ức trong trí nhớ của mình,sợ sự thay đổi làm con người ta trở thành một người lạ đi ngang qua nỗi nhớ,để rồi tôi lại chơ vơ trong niềm hoang hoải…Tôi sợ ánh mắt xa lạ như những người dưng ngược lối,cả cái cảm giác khi gặp lại cũng chỉ biết nói một vài câu”Chào bạn”.Và rồi mọi thứ vẫn cứ nhạt nhẽo và vô thường như thế…
Tôi đã gặp không biết bao nhiêu người mỗi ngày,mỉm cười với họ,nhưng tôi vẫn cảm giác cô độc.Như thể không có ai hiểu tôi bằng chính bản thân mình.Như thể cả thế giới này,chẳng ai lắng nghe tôi cả.Cuộc sống của tôi như bị lôi kéo đi bởi một cỗ xe ngựa những thứ mà chính tôi cũng không biết từ đâu mà ra.Đôi lúc tôi cảm thấy trống rỗng cùng cực,các tế bào và suy nghĩ,xúc giác của tôi như bị lôi tuột hết ra ngoài,giống như cái vỏ khô héo của loài ve sầu khi thoát xác vậy.Ủ rũ và buồn rười rượi.Tôi chỉ biết lặng lẽ nhìn thấy sự thay đổi của cuộc sống mình,lặng lẽ chấp nhận,để rồi thỉnh thoảng lại thơ thẩn tiếc nuối cho những cảm xúc riêng mình,rồi lại vui,lại buồn,lại vô vọng…Như cái cách người ta mỉm cười chua chát”Cái gì qua thì cũng đã qua rồi”.

Nếu có một cỗ máy thời gian,tôi sẽ ước được quay trở lại quá khứ,như những tháng ngày tuổi thơ vô lo vô nghĩ,ngược chiều kim đồng hồ để trở về với thảm thần tiên của những kí ức.Không ồn ào.Không bon chen.Không phức tạp.Mọi thứ cứ như một giấc mơ ngủ quên giữa dĩ vãng của cô bé năm nào.Và tôi sẽ vặn cót thời gian để chạm lấy ngày hôm qua,chạm lấy những mảng xanh của bầu trời yên ả,chạm lấy những tháng ngày không vội vã,để tâm hồn tôi được trở về chốn yên an,bình lặng với nụ cười hồn nhiên của trẻ thơ,với những giọt nước mắt trong veo mà trong lòng chẳng chút giận dỗi…
Tôi vẫn là tôi đó thôi,trong những tầng sâu của suy nghĩ…Tôi vẫn sẽ như cô bé năm nào khư khư với con búp bê,rồi lại nũng nịu như một chú mèo con ngoan ngoãn lim dim đôi mắt nằm ngủ trên lòng mẹ…Tôi sẽ tìm lại những phép màu đã bỏ quên trong những câu chuyện cổ tích xa xưa ấy,tôi sẽ lại là tôi của những năm tháng thơ dại…

Viết cho những ký ức bỏ quên.

Những chỉ có một điều rằng:đó chỉ là một giấc mơ…Và tôi sẽ không bao giờ níu kéo được lại những kí ức đã qua và thời gian vẫn sẽ trôi tuột qua kẽ tay như những niềm tiếc nuối của tâm hồn…
Bởi vì không phải lúc nào ta cũng có thể mỉm cười trọn vẹn…
Và phía cuối ngày nắng tắt,có những nỗi buồn còn nhiều hơn cả gió ngàn…
Có những kí ức đã xa,xa thật rồi…và sẽ không bao giờ quay trở lại…
Nên chỉ còn ta ở lại,chỉ còn mình ta với những nỗi buồn chưa kịp đặt tên…!

Nguồn: Tổng hợp

You may also like...